Cơ sở lý luận chính thống

Vũ Phong

Nhà văn Hà Văn Thùy có gởi cho tôi xem bài “Phép chữa bệnh bằng diện chẩn chưa đủ cơ sở khoa học” của báo « Lao Động » như sau :
« Câu lạc bộ Diện chẩn dưỡng sinh được 2 lương y Phạm Văn Nhâm và Nguyễn Thị Phương thành lập 10 năm nay tại 34 Trần Phú, Hà Nội. Họ chữa bệnh chủ yếu bằng cách bấm huyệt ở mặt và một số điểm khác trên cơ thể. Gần đây, phương pháp này bị Sở Y tế cấm áp dụng vì chưa có cơ sở lý luận chính thống và hiệu quả chưa được đánh giá một cách khoa học. »

« Theo Sở Y tế, diện chẩn là phương pháp chữa bệnh chưa có cơ sở lý luận chính thống, chưa được đánh giá hiệu quả một cách khoa học. »

Tôi xin dám hỏi Sở Y Tế cho biết thế nào là « cơ sở lý luận chính thống » ? Ngày xưa, khi Pasteur chứng minh rằng không có sự nảy sinh tự phát (génération spontanée) thì cũng có một lũ người chống đối cho rằng làm gì có vi trùng ! Vì nếu có thì ta đã thấy. Có luôn cả một lủ bác sĩ, để chế diểu Louis Pasteur, liếc dao mổ (bistouri) dưới đất để cho thấy không có gì để lo ngại cả… Lúc ấy Louis Pasteur cũng bị kiện cáo lôi thôi vì hành nghề không có phép vì Pasteur nào có phải là bác sĩ đâu !

Về mặt xã hội học thì trước Karl Marx làm gì có học thuyết mác xít. Cũng trên lập trường này, triết gia Bergson chóng đối mãnh liệt thuyết tương đối của Albert Einstein. Nhưng cuối cùng Bergson đã công nhận rằng Einstein có lý. Nhưng buồn cười thay ! Cho đến chết không bao giờ Einstein công nhận thuyết cơ học lượng tử.

Vì vậy dùng mẹo lý luận cho rằng đó chưa có cơ sở lý luận chính thống là một cách ngu xuẩn để bát bỏ một lý thuyết mà mình chưa nắm vững. Hể dốt thì dựa cột mà nghe, phải không nào ? Vã lại khi người ta ăn cháo cá thì có ai ngu mà đi so sánh với mì hay hủ tiếu…

Về y học cũng vậy các ngài nên biết :

Đông Y dựa trên cơ sở hệ kinh mạch, âm dương, ngũ hành, vv…

Tây Y đựa trên cơ sở các hệ thần kinh, hô hấp, tuần hoàn, tiêu hóa và tiếu niệu, và từ khi có Pasteur có thêm phần vi khuẩn.

Diện Chẩn đựa trên cơ sở hệ đìều khiển. Các vị thanh tra sở Y tế làm ơn đọc bài « Diện Chẩn -,Điều Khiển Liệu Pháp » để hiểu biết thêm về cơ sở lý luận của môn này để sau này phát ngôn có ý tứ hơn, kẻo thiên hạ cho là mình ngu mà ưa áp đặt.

Còn nói rằng hiệu quả « chưa được đánh giá một cách khoa học », tôi xin hỏi : các ngài có bao giờ biết     Diện Chẩn -,Điều Khiển Liệu Pháp là cái thá gì chưa ? Các ngài có bao giờ nghiên cứu về vấn đề này chưa ? Tôi bảo đảm là chưa bao giờ, các ngài chỉ cần hỏi các tập đoàn có quyền lợi với Đông Y hoặc Tây Y để dò la tin tức. Thế rồi bút sa gà chết. Không ngờ những người của học thuyết duy vật biện chứng mà hành động không có gì là biện chứng cả !

Tôi không biết trình độ học hỏi về khoa học của các ngài tới đâu, nhưng tôi mạng phép trình bài cho các ngài biết thế nào là một sự kiện có tính chất khoa học : mọi đề xuất nào mà trong cùng hoàn cảnh, mọi tác dụng y chan đều đem đến một phản ứng giống nhau.

Theo ông Nguyễn Đức Đoàn, nguyên Vụ trưởng Vụ Y học cổ truyền, từng thay mặt Bộ Y tế trả lời kiến nghị của ông Bùi Quốc Châu năm 1995, cho biết : “Ông Châu là một sinh viên ngành khoa học xã hội chứ không phải là người được đào tạo về y tế. Từ năm 1977, ông tổ chức cơ sở chữa bệnh riêng với danh nghĩa là “cơ sở diện chẩn”, có lần bị một lương y kiện về bản quyền các dụng cụ mà ông dùng chữa bệnh. Từ vụ kiện này, Sở Y tế TP HCM đã khảo sát cơ sở của ông Châu, kết luận ông không có chuyên môn y tế, phải chấm dứt hành nghề.”

Tôi xin có đôi lời để hỏi ông Vụ trưởng, chớ như theo ông, Bùi Quốc Châu không có hiểu biết gì về y học, tại sao các người tiền nhiệm của ông lại cử Bùi Quốc Châu đến trung tâm Bình Triệu (Thủ Đức) để điều trị cho những người nghiện ma túy ? (Xem bài của Trần Văn Nhiệm Nguyên Phó Giám Đốc Sở Lao Động Thương Binh Xã Hội, Phó Ban Xóa đói giảm nghèo TP Hồ Chí Minh và Nguyên Hiệu Trưởng Trung Tâm Bình Triệu)

Theo ông vậy chớ lý do gì mà ông Mai Chí Thọ cấp cho căn phố ở số 19 b đường Phạm Ngọc Thạch để sưu tầm sau khi ông Bùi Quốc Châu rời bỏ Viện Đông Y ? Không lẽ ông Chủ Tịch UBND TP HCM là đồ ngu hay sao ?

Chắc ông cho rằng Mai Chí Thọ thì biết đếch gì về y học mà cũng xía vô. Tạm thời tôi cũng chấp nhận lý lẻ “cóc cắn” đó. Nhưng còn ông, so với GS Đổ Tất Lợi, ông là cái thá gì mà phát biểu bừa bải như thế, hở ông dược sư ?  Để mở rộng tầm mắt, ông nên đọc bài của Hà Văn Thùy tựa dề “Truân chiên đường tới Việt Y Đạo”.

Cũng trong bài “Phép chữa bệnh bằng diện chẩn chưa đủ cơ sở khoa học”, Giáo sư Hoàng Bảo Châu, nguyên Viện trưởng Viện Y học cổ truyền, nhận xét : “Hình đồ mà ông Bùi Quốc Châu đưa ra thiếu căn cứ khoa học. Ông tìm ra được 500 huyệt trên mặt, mỗi huyệt tương ứng với các bộ phận trong cơ thể. Vậy chẳng lẽ mỗi milimet đều có huyệt ? Và lương y phải giỏi như thế nào mới tìm đúng huyệt ?”. GS Châu tỏ vẽ ngạc nhiên vì tên mặt làm gì có 500 huyệt, và mĩa mai “Vậy chẳng lẽ mỗi milimet đều có huyệt “. Riêng tôi thì tôi không ngờ cái mặt móc củ GS lại không lớn bằng hạt tiêu. Phải chi tên này khôn một tí thì hắn đã lấy máy dò huyệt và hình đồ phản chiếu cá huyệt ra mà soi thì đâu có phát ngôn bừa bải để thiên hạ thấy cái ngu của mình !

Còn như ông Nguyễn Quốc Triệu, Bộ Trưởng Bộ Y Tế, ông không hiểu hay ông làm bộ không hiểu ? Từ xưa đến nay, mổi khi có một công nghệ học mới là những kẻ vinh thân phì da với những công nghệ học củ phải tìm mọi cách để dìm đi cai mới và nới cái củ để tiếp tục béo cò, nhưng dù sao công ngệ học củ cũng không thể nào tồn tại với thời gian. Cho nên mổi lần như thế là có xung dột trong xả hội.

Trong Kinh Thánh chuyện Caïn sát hại Abel chẳng qua là biểu tượng của sự diệt vong của ngành du mục để nhường chổ cho nhà nông. Ngày xưa khi Vaucanson chế tạo ra máy dệt thì biết bao nhiêu người dệt cửi đã xuống đường đi đập phá máy dệt và đốt nhà máy dệt. Cũng mai mà không có cơ chế nào bảo vệ và đồng tình với các người dệt cửi. Cho nên ngày nay ta có vãi tốt mà may mặc thỏa đáng. Cách đây ba thập niên có ai ngờ rằng các máy quay dĩa hát bằng vinyl sẽ không tồn tại ?  Cũng mai mà không có một cơ chế nào bảo vệ sự tồn tạ của các máy quay dĩa này mà ngày nay ta có những CD và DVD hiện đại…. Trong xả hội có một quy luật bất di bất dịch : con người luôn luôn tiến tới chới không bao giờ trở về ăn long ở lổ.

Do đó mà đặt Diện Chẩn dưới sự kiềm toả của Đông y là không khác nào bắt buộc nấu cháo long y như nấu mì. Làm như thế không khác nào bóp chết mầm non. Hay là ông chuộn Bonsai chăng ?

Ông Bộ trưởng ơi, tôi không tin rằng ông không biết, và cam đoa rằng ông làm bộ không biết : ngàyxửa ngày xưa Bùi Quốc Châu có học châm cứu với BS Trương Thìn cho nên mới được chọn đi công tác ở Trung Tâm Bình Triệu chớ không lẽ các người tiền nhiệm của ông vô trách nhiệm đến thế sao ?

Khi thấy Bùi Quốc Châu làm ra trò trong việc nghiên cứu môn Diện Chẩn thì họ đưa về Viện Đông y để tu bộ thêm.

Có điều là BS Trương Thìn là một danh y, mà Bùi Quốc Châu cũng là một cái núi Thái Sơn, vì lý do hai trái núi không thể ở gần nhau cho nên Bùi Quốc Châu bỏ Viện Đông Y mà đi.

Các người tiền nhiệm của ông hiểu điều ấy mới cấp cho Bùi Quốc Châu toà nhà ở số 19 b, đường Phạm Ngọc Thạch mà tiếp tục nghiên cứu. Suy ngẫm việc này tôi thấy mấy người tiền nhiệm của ông khôn khéo vô cùng : họ biết sữ dụng người rất đúng mứt : họ không đặt BS Trương Thìn dưới sự chỉ huy của Nguyễn Tài Thu, chẳng hạng, mặc dù Trương Thìn trước kia là bác sĩ quân y của Thủy Quân Lục Chiến. Họ biết trọng đãi người tài thế đó.

Ông Bộ Trưởng ơi ông nên bắt chước các người tiền nhiệm. Ở đời có dại mới nên khôn ông ạ.

Những người tiền nhiệm của ông nghĩ gì về Bùi Quốc Châu ?

Xin thưa :

Bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng, Bộ trưởng Y tế :

“Biệp pháp chữa trị tốt nhất, theo tôi, là “tự mình chữa bệnh cho mình”

Trung tâm Diện chẩn-điều khiển liệu pháp đã thực hiện ý trên !

Rất hoan nghênh lương y Bùi Quốc Châu đã trao cho bệnh nhân phương pháp đó. Mong sao mỗi người VN nắm vững phương pháp để phòng bệnh và chữa bệnh cho mình và giúp đỡ đồng bào với dụng cụ đơn giản: một cây kim, một cái gõ bằng cao su, một cây hương, một chiếc lược với một tấm keo dán và một cái gương soi mặt mà đem lại hạnh phúc cho người đau khổ.

Kiên trì giúp đồng bào, đồng bào sẽ cho ta phần thưởng cao quý nhất!”

11. 2.1981

Giáo sư Phạm Song, Bộ trưởng Bộ Y tế

“Thành phố Hồ Chí Minh 7-1-1989

Tôi được nghe anh Bùi Quốc Châu báo cáo về phương pháp chữa bệnh bằng diện chẩn-điều khiển liệu pháp vào các huyệt vùng mặt, đầu, cổ, gáy. Tôi khuyến khích phương pháp này.
Tôi sẽ tổ chức hội nghị đánh giá theo những tiêu chuẩn pháp quy hiện hành.

Tôi hy vọng tôi sẽ có đủ tài liệu để công nhận phương pháp chữa bênh này.

Tôi chúc anh Châu và các cộng sự sức khỏe, kiên trì khắc phục khó khăn, khẳng định giá trị phương pháp chữa bệnh của mình.”

Đại tướng Võ Nguyên Giáp:

“Lĩnh vực rất mới. Vì vậy, cần tiếp tục nghiên cứu và qua thực tiễn mà xác định những hướng nào thu được nhiều kết quả nhất. Nói tóm, thực tiễn phải là căn cứ để đánh giá một phương pháp trị liệu.

Chúc tiếp tục cố gắng.”

Thành phố Hồ Chí Minh, Tết Canh Ngọ (1990)

Trong bài « Phép chữa bệnh bằng diện chẩn chưa đủ cơ sở khoa học »,  Ông Nguyễn Xuân Hướng, Chủ tịch Hội Đông y Việt Nam, nói :

“Khi đến tuyên truyền ở một số tỉnh như Nghệ An, Đà Nẵng, ông Châu đã bị các sở y tế và hội Đông y địa phương từ chối. Hiện nay ở một số tỉnh thành có các câu lạc bộ Diện chẩn dưỡng sinh nhưng tất cả đều hoạt động bất hợp pháp. Nếu hiện nay ông Bùi Quốc Châu có thiện chí hợp tác để cùng ngành y tế Việt Nam thẩm định phương pháp diện chẩn thì tôi sẵn sàng đứng ra làm thành viên hội đồng, tạo điều kiện cho phương pháp này được đánh giá và nhìn nhận khách quan”.

Nêu ông Nguyễn Xuân Hướng giữ lời thì chúng tôi sẳn sàng giúp ông thực hiện việc này.

Tôi mơ ước làm sao cho Bùi Quốc Châu có giải Nobel Y Học nhầm xoá nhoà đi giãi Nobel Hoà Bình mà tên bạo chúa đã chia xẻ cùng tên khát máu tội phạm chóng nhân loại.

Mơ ước của Bùi Quốc Châu cũng là mơ ước được làm sang tỏa một nền y học nhân bản đem lại sức khỏe và lòng bác ái thật sự cho nhân loại.

Đối với đồng bào trong và ngoài nước, tôi thiết nghĩ rằng chúng ta không nên chờ đợi gì ở cửa quyền. Tôi mong các bác, các anh các chị cứ lợi dụng trang web này mà học phương thức trị bịnh Diện Chẩn để phục vụ cho đời sống cho riêng mình, cho gia đình, bà con thân thuộc và cho láng giềng. Sau đó nếu có thể ta gớp sức lại để đi làm từ thiện ở những phương trời còn thấm đậm khổ đau.

Trong bài “Hồi ký” của Nguyễn Đăng Mạnh có đoạn :

(Anh Từ Sơn có tặng tôi tập Di bút của Hoài Thanh (bản đánh máy lúc chưa xuất bản thành sách). Trong đó có đoạn viết : “Năm 1945, khi quân Tưởng đã kéo vào dày đặc ở miền Bắc và quân Pháp đã bắt đầu đánh phá ở miền Nam, anh Tố Hữu có dịp được gặp Bác. Anh thưa với Bác:
– Thưa cụ, một bên thì Tây, một bên thì Tàu, bên nào đáng sợ hơn ?
– Tây cũng không đáng sợ. Tàu cũng không đáng sợ. Đáng sợ nhất là các chú – Ông Hồ trả lời như vậy.
Ngẫm ra đây cũng là một tiên đoán thiên tài của Hồ Chí Minh. Ngày nay Pháp, Mỹ đều rút hết rồi. Đất nước nếu còn khốn khổ thì đúng là do “các chú”.)

Trên toàn quốc, đâu đâu cũng dương biểu ngữ khuyên ta nên học tập Bác Hồ. Có điều chúng ta nên học tập Cụ Hồ là phải biết khiếp sợ các “chú” ấy.

Vũ Phong

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s